Hội Thánh Tin Lành Việt Nam - Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

PHỤ NỮ TRONG KINH THÁNH

 

 

 

   

 

     

 

 

 

  
 
  A-bi-ga-in

Trong phần tìm hiểu về những phụ nữ trong Kinh Thánh kỳ này, chúng ta trở lại với những phụ nữ đặc biệt trong Thánh Kinh Cựu Ước.  Người mà chúng tôi trình bày trước hết, bắt đầu từ số Thông Công này, là bà A-bi-ga-in. Bà A-bi-ga-in được nhắc đến trong sách ISa-mu-ên chương 25, trong câu chuyện liên quan đến Ða-vít, trong thời gian Ða-vít chạy trốn vua Sau-lơ.

 

Ý Nghĩa Tên A-bi-ga-in

Chữ A-bi-ga-in có nghĩa là cha của niềm vui hay là nguyên cớ của niềm vui (father of joy or cause of joy).

 

Quan Hệ Gia Ðình

Về quan hệ gia đình, Kinh Thánh không ghi một chi tiết nào về gia đình bà A-bi-ga-in nên chúng ta không biết bà là con ai, thuộc dòng họ nào, chi tộc nào. Một nhà giải nghĩa Kinh Thánh nọ đoán rằng có lẽ tên A-bi-ga-in là do những người trong làng của Na-banh, chồng bà, đặt cho, vì bà là người xinh đẹp, vui vẻ, mang niềm vui đến cho mọi người. Dù Kinh Thánh không nói gì về nguồn gốc gia đình của A-bi-ga-in, nhưng sự khôn ngoan và hiểu biết của bà cho thấy bà được trưởng dưỡng trong một gia đình đạo đức, kính sợ Chúa. Bà A-bi-ga-in không những biết Ðức Chúa Trời và biết lịch sử Do Thái, nhưng những gì bà nói với Ða-vít cho thấy bà cũng biết rõ những diễn biến trong thế giới bà đang sống. Trong những bài kế tiếp, chúng ta sẽ phân tích điều này chi tiết hơn.

Ba nhân vật chính trong câu chuyện bà A-bi-ga-in là: Na-banh, Ða-vít và A-bi-ga-in.

1. Na-banh

Ông Na-banh là con cháu dòng họ Ca-lép, và là chồng bà A-bi-ga-in. Tên “Na-banh” có nghĩa là điên dại. Kinh Thánh nói về Na-banh như sau: “Vả, có một người ở Ma-ôn, còn sản nghiệp nó thì ở Cạt-mên. Người rất giàu, có ba ngàn chiên và một ngàn dê; người đương ở Cạt-mên đặng hớt lông chiên mình. Người này tên là Na-banh và vợ là A-bi-ga-in. Vợ thì thông minh tốt đẹp, còn chồng thì cứng cỏi, hung ác, thuộc về dòng Ca-lép (I Sa-mu-ên 25:2-3). Theo lời Thánh Kinh mô tả, Na-banh là một người giàu có nhưng cứng cỏi và hung ác. Không những thế, Na-banh còn là người hay say sưa, nóng tính và không biết cách ứng xử với người chung quanh. Qua những lời Na-banh nói với Ða-vít, và sự kiện ông không chịu giúp Ða-vít, chúng ta biết thêm rằng Na-banh là người theo vua Sau-lơ, vì thế ông ghét Ða-vít và chế nhạo Ða-vít là người phản chủ.

Bà A-bi-ga-in cũng biết tính của chồng bà là hung ác và điên dại. Bà nói với Ða-vít như sau: “Xin chúa chớ kể đến người hung ác kia là Na-banh, vì tánh hắn thật hợp với nghĩa tên hắn. Tên hắn là Na-banh và nơi hắn có sự điên dại” (c.25).

2. Ða-vít

Nhân vật thứ hai trong câu chuyện này là Ða-vít. Ða-vít được Ðức Chúa Trời chọn và xức dầu để làm vua Y-sơ-ra-ên, nhưng lúc bấy giờ Sau-lơ đang còn làm vua. Ða-vít là một chiến sĩ tài giỏi, được người dân trong nước khâm phục và yêu mến nên bị Sau-lơ ganh ghét. Khi biết Sau-lơ cố tâm giết hại mình, Ða-vít đã bỏ cung điện đi trốn. Câu chuyện về Na-banh và bà A-bi-ga-in xảy ra trong thời gian Ða-vít lang thang trong đồng vắng, chạy trốn vua Sau-lơ. Ða-vít không những là một chiến sĩ tài ba nhưng ông cũng là một thi sĩ nổi tiếng, một người kính yêu Chúa và có đời sống đẹp lòng Chúa.

Dù phải sống lang thang, vất vả nơi đồng vắng với khoảng 600 binh lính, Ða-vít luôn luôn cư xử tốt với mọi người ông gặp và cũng dạy binh lính của ông sống trong kỷ luật, đạo đức như ông. Chúng ta biết điều này cũng qua câu chuyện về bà A-bi-ga-in.  Thánh Kinh ghi lời tôi tớ của Ða-vít nói với Na-banh như sau: “Trong lúc các kẻ chăn chiên ông ở gần chúng tôi, chúng tôi chẳng hề khuấy khuất chúng nó, và trọn hồi chúng nó ở tại Cạt-mên, chẳng có thiếu mất gì hết. Hãy hỏi tôi tớ ông về điều đó, chúng nó sẽ nói cùng ông” (I Sa-mu-ên 25:7-8). Thật đúng như thế, binh lính của Ða-vít cư xử rất tốt với đám chăn chiên của Na-banh. Chính những người chăn chiên của Na-banh cũng công nhận điều đó. Ðầy tớ của Na-banh nói với bà A-bi-ga-in như sau: “Trọn lúc chúng tôi ở gần những người ấy tại trong đồng vắng, thì họ rất tử tế cùng chúng tôi, chúng tôi không bị khuấy khuất và chẳng thiếu mất vật chi hết. Bao lâu chúng tôi ở gần các người đó, lo chăn bầy chiên chúng tôi, thì ngày và đêm họ dường như tường che cho chúng tôi” (c. 15-16).

Ða-vít và binh lính của ông không hề khuấy phá đầy tớ hay đàn chiên của Na-banh, trái lại còn bảo vệ họ khỏi những nguy hiểm trong đồng vắng. Vì thế khi hết lương thực, Ða-vít sai lính đến xin Na-banh giúp đỡ, nhưng Na-banh từ chối. Không những từ chối, Na-banh còn mắng mỏ, nói gay, nói khích. Thánh Kinh ghi lại lời Na-banh như sau: “Ai là Ða-vít? Ai là con trai của Y-sai? Những tôi tớ trốn khỏi chủ mình ngày nay lấy làm đông thay! Lẽ nào ta sẽ lấy bánh, nước, và thịt ta dọn sẵn cho các thợ hớt lông chiên mà cho những kẻ ta chẳng biết ở đâu đến sao?” (c. 10-11).  Những lời Na-banh nói khiến Ða-vít tức giận, ông định đem quân lính đến tiêu diệt tài sản và gia đình Na-banh, và đó là lý do vì sao chúng ta có câu chuyện bà A-bi-ga-in trong Kinh Thánh.

3. A-bi-ga-in

Nhân vật thứ ba, cũng là nhân vật chính trong trang Phụ Nữ này là bà A-bi-ga-in. Kinh Thánh cho biết bà là người “thông minh và tốt đẹp” (I Sa-mu-ên 25:3). Thông thường chúng ta thấy những người đẹp thì ít để ý trau giồi về mặt kiến thức. Những thiếu nữ đẹp thường ít chú trọng đến vấn đề học vấn vì sắc đẹp có thể đem lại cho họ địa vị, giàu sang hay những điều mà họ mong muốn. Nhưng bà A-bi-ga-in thì khác, bà vừa xinh đẹp, vừa thông minh lại vừa hiểu biết. Ngoài sắc đẹp và khôn ngoan, bà A-bi-ga-in còn có một điều đặc biệt khác, đó là bà kính sợ Chúa. Mặc dầu sống trong một gia đình không hạnh phúc, bên cạnh người chồng cứng cỏi và hung ác, bà vẫn là người đạo đức, trong sáng.

Qua lời nói khôn ngoan và lòng kính sợ Chúa của A-bi-ga-in, ta có thể nói, bà biết Ðức Chúa Trời là Ðấng ban niềm vui, Ngài là nguồn vui và hạnh phúc cho bà nên bà có thể sống vượt lên trên hoàn cảnh khó khăn.  Người chồng thiếu đạo đức và thiếu yêu thương đã không ảnh hưởng đến đức tin của bà nơi Chúa.

Có lẽ một số quý vị đang sống trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn, hoặc đang sống bên cạnh người chồng, người vợ thiếu tình thương, không kính sợ Chúa. Có lẽ nhiều lúc quý vị thấy nản lòng, nghĩ không biết mình có tội gì mà Chúa đặt trong một hoàn cảnh quá khó như thế này. Nhưng, nhìn vào đời sống bà A-bi-ga-in, chúng ta hãy vững lòng tin vào chương trình tốt đẹp của Chúa. Chúa đặt chúng ta vào những hoàn cảnh khó khăn, lắm khi đau đớn nữa, không phải vì chúng ta tội lỗi nhưng vì Chúa muốn rèn luyện chúng ta, để sau đó Ngài ban phước cho chúng ta và dùng chúng ta vào những chương trình đặc biệt của Ngài. Chúng ta hãy hết lòng tin cậy Chúa và chờ đợi sự dẫn dắt của Ngài, đến đúng thời điểm, Chúa sẽ giải cứu chúng ta.  Và khi chúng ta đã được thử luyện, Ngài sẽ trao phó cho chúng ta những công tác đặc biệt để chúng ta làm rạng danh Ngài.

 

A-bi-ga-in gặp Ða-vít

Ða-vít và binh lính của ông đã làm ơn cho Na-banh, bảo vệ đàn chiên và những người chăn chiên của Na-banh trong một thời gian khá lâu.  Thế nhưng khi Ða-vít xin Na-banh giúp lại thì Na-banh không những từ chối mà còn mắng mỏ Ða-vít. Kinh Thánh cho biết, khi binh lính trở về thuật lại những lời Na-banh nói, Ða-vít nổi giận, ông nhất quyết tiêu diệt Na-banh và tất cả những gì thuộc về con người không biết điều này. Khi A-bi-ga-in hay tin đó, bà liền tìm cách can thiệp.  Ðó là lý do tên bà A-bi-ga-in được Kinh Thánh nhắc đến và bà đã có một vị trí quan trọng trong cuộc đời Ða-vít.  Kinh Thánh ghi lại chi tiết này như sau:

“Những gã trai trẻ của Ða-vít quay đường trở về. Ðến nơi chúng nó thuật lại các lời ấy cho Ða-vít nghe. Ða-vít bèn nói cùng các người theo mình rằng: Mỗi người trong chúng ta hãy đeo gươm mình, và Ða-vít cũng đeo gươm của người. Ước chừng bốn trăm người đi lên theo Ða-vít, còn hai trăm người ở lại giữ đồ vật. Có một đứa đầy tớ báo tin cho A-bi-ga-in, vợ của Na-banh rằng, Ða-vít có sai những sứ giả từ đồng vắng đến chào chủ chúng tôi, nhưng Na-banh gắt gỏng cùng họ. Song trọn lúc chúng tôi ở gần những người ấy tại trong đồng, thì họ rất tử tế cùng chúng tôi, chúng tôi không bị khuấy khuất, và chẳng thiếu mất vật chi hết. Bao lâu chúng tôi ở gần các người đó, lo chăn bầy chiên chúng tôi, thì ngày và đêm họ dường như tường che cho chúng tôi. Vậy bây giờ khá xem xét điều bà phải làm; vì (Ða-vít) đã định giáng họa trên chủ chúng tôi và trên cả nhà người. Chủ dữ quá, không có ai nói cùng người được” (c. 12-17).

Kinh Thánh cho biết, khi nghe lời người đầy tớ nói, “A-bi-ga-in vội vàng lấy hai trăm ổ bánh, hai bầu da rượu nho, năm con chiên đực nấu chín, năm đấu hột rang, một trăm bánh nho khô, và hai trăm bánh trái vả khô, chất trên lưng lừa. Ðoạn người nói cùng các tôi tớ rằng: Hãy đi trước ta, ta sẽ đi theo các ngươi, nhưng nàng không nói chi hết cùng Na-banh, chồng mình” (c. 13-19).  Ða-vít và binh lính cần lương thực, đến xin Na-banh là người giàu có, đã chịu ơn Ða-vít, nhưng Na-banh không cho. Khi nghe đầy tớ kể lại cách ứng xử sai quấy của chồng, bà A-bi-ga-in liền ra tay hành động. Với sự khôn ngoan Chúa cho, bà biết đây là việc nguy  cấp, không thể chần chờ, dù chỉ trong giây phút. Bà cũng biết điều cần phải làm lúc đó là đem lương thực đến cho Ða-vít ngay và xin lỗi Ða-vít để cứu nguy cho chồng và gia đình.

A-bi-ga-in đã hành động cách khôn ngoan, cẩn thận và nhanh chóng, thật đúng với con người khôn ngoan tài giỏi của bà. Kinh Thánh ghi rằng A-bi-ga-in không nói cho chồng biết việc bà làm. Ngày xưa, người đàn bà Do Thái làm điều gì mà không có sự đồng ý hay cho phép của chồng là điều trái phép, ngoại trừ trường hợp nguy cấp, vì người chồng là chủ gia đình, chỉ một mình người chồng có quyền quyết định mọi việc.  Bà A-bi-ga-in nhìn thấy tính cách cấp bách và tế nhị của vấn đề, nên đã liều lĩnh tự hành động, không nói cho chồng biết.  Hơn nữa, vốn biết tính chồng không biết phải trái, cũng không biết cư xử phải lẽ, bà biết có nói với chồng cũng vô ích mà thôi.  Có lẽ khi nghe người đầy tớ nói rằng, “Chủ dữ quá, không có ai nói cùng người được,” bà A-bi-ga-in thấy rõ rằng không nên bàn với chồng, vì nếu nói ra không ích lợi gì mà còn bị ngăn cản, có thể đưa đến nguy hiểm cho nhiều người. Vì thế, tuy bà A-bi-ga-in tự quyết định và hành động chứ không nói cho chồng biết, chúng ta thấy bà đã quyết định khôn ngoan chứ không phải là hành động bốc đồng trong lúc nóng giận.

Trước khi lên đường, bà A-bi-ga-in chuẩn bị lương thực thật đầy đủ. Bà biết đoàn quân của Ða-vít rất đông, lưu lạc trong đồng vắng đã lâu nên cần nhiều thức ăn. Vì nhà có sẵn các loại bánh và thức ăn, bà đã đem thật nhiều để biếu Ða-vít.  Bà A-bi-ga-in không những là người khôn ngoan nhưng cũng rất rộng rãi, khác hẳn với người chồng điên dại và keo kiệt (còn tiếp).

 

Minh Nguyên