THONGD.JPG (18112 bytes)

Nắng Ở    Trên Cao

Chưa bao giờ Lan phải đứng trước một hoàn cảnh quá rắc rối như vậy. Người chồng đã phản bội mình, đi theo một người đàn bà khác, ăn ở với người ta, mà rồi bây giờ lại còn can đảm dám xin mình đứng ra bảo lãnh qua Mỹ để chung sống với bà ta sao? Mặc dù trên giấy tờ, Tuân vẫn còn là chồng của Lan, nhưng tình yêu vợ chồng giữa Lan và Tuân kể như đã chết. Ðối với Lan thì Tuân đã chọn con đường riêng của Tuân, tại sao lại còn muốn kéo Lan vào tình thế khó xử nầy?

Lan mất ăn mất ngủ mấy ngày liên tiếp. Người Lan cứ bơ phờ đi khiến bạn bè trong sở cứ theo hỏi Lan có đau ốm gì không, có cần giúp đỡ gì không. Ngay cả ông "xếp" của Lan cũng tỏ ra ái ngại và nói nhỏ với các nhân viên kia là đừng bắt Lan phải làm hết việc như những ngày trước.

Buổi tối hôm đó, Lan vắt tay lên trán nằm suy nghĩ mãi và gần đi đến quyết định khước từ lời đề nghị của người chồng đã phản bội mình. Nhưng rồi một ý nghĩ xen vào đầu Lan. Tình vợ chồng đã chết nhưng tình nhân đạo thì sao? Cho dù Tuân phản bội mình đi nữa, nhưng Tuân vẫn là cha của đứa con gái yêu dấu của Lan, là ông ngoại của con Linda và thằng Joseph. Mỗi lần hai đứa cháu hỏi "Ông ngoại ở đâu sao con không thấy?" Lan không biết cách trả lời, chỉ nói lãng ra là ông ngoại đang kẹt ở Việt Nam chưa qua được. Rồi khi con Linda nói "Con sẽ cầu nguyện cho ông ngoại được qua Mỹ", thì cả Lan lẫn mẹ nó là Hòa chỉ gật đầu cho qua chuyện mà thôi. Thằng Joseph cũng có lần khoe với Lan: "Bà ngoại ơi! Má con nói ông ngoại đá banh hay lắm. Hôm nào ông ngoại qua, con sẽ bắt ông ngoại đi coi con đá banh ở trường. Con đá giỏi lắm đó!"

Tối hôm đó trong giờ tĩnh nguyện, phân đoạn Kinh Thánh trong Thi thiên 35:12-14 đập mạnh vào đầu Lan. Trong hoàn cảnh bị kẻ thù đàn áp, nói xấu, nhạo báng v.v…như vậy mà Ða-vít đã can đảm thưa với Chúa:

 

"Chúng nó lấy dữ trả lành. Linh hồn tôi bị bỏ xuội.

Còn tôi, khi chúng nó đau, tôi bèn mặc bao gai, kiêng ăn ép linh hồn tôi.

Lời cầu nguyện tôi trở vào ngực tôi.

Tôi cư xử dường như là bạn hữu hay là anh em tôi

Tôi buồn đi cúi xuống như kẻ than khóc mẹ mình."

 

Sau mấy đêm phơi trải linh hồn trước ánh mắt nhân từ của Chúa, Lan viết một bức thư cho Tuân và nói rằng trước khi Lan quyết định việc nầy, xin cho Lan biết tên và địa chỉ của người vợ sau của Tuân hiện đang ở Maryland để Lan biết rõ mọi chuyện hơn.

Nhận được thư trả lời của Tuân mấy tuần sau, Lan viết thư cho bà ta hỏi thẳng có phải bà ta cũng muốn Lan làm giấy tờ bảo lãnh cho Tuân qua để tiếp tục chung sống với nhau không, và nếu như vậy thì Lan sẽ vì tình nhân đạo làm ngay. Chỉ một tuần lễ sau, Lan nhận được một bức thư từ Maryland. Lá thư đến với Lan đúng vào ngày mồng một Tết âm lịch.

 

"Baltimore ngày…..

Kính gởi bà Lan,

Xin cho phép tôi được gọi bà là chị và xưng là em, vì tôi nhỏ tuổi hơn bà. Dù thật hết sức đường đột trong buổi sơ giao và trong một hoàn cảnh hết sức đau buồn, nhưng xin cho phép em chúc chị những ngày Tết vui vẻ và được Chúa ban phước dư dật.

Em tên là Nguyễn thị Hồng, năm nay đã trên bốn mươi, trước đây em học tại trường Trưng Vương và nghe đâu trước kia chị cũng học ở Trưng Vương, chắc là phải năm bảy lớp trước em. Bà giám thị Trưng Vương mà chắc chị biết là má của em đó.

Thưa chị, đọc thư chị em khóc suốt cả đêm. Trước hết, xin cho phép em được thưa rằng em rất kính phục chị. Chị là người hết sức quân tử và là người có tình yêu của Chúa. Kể từ khi em biết Chúa và tin Chúa đến nay, con người em cũng đã được Chúa thay đổi rất nhiều, và đọc đi đọc lại thư chị mấy lần em càng thấy hình ảnh của một con người yêu Chúa, đầy dẫy tình thương yêu và tha thứ.

Lời đầu tiên của em là em chân thành xin chị tha lỗi cho em vì em đã ngu dại phá hoại hạnh phúc gia đình của chị. Xin chị cho phép em được dài dòng kể lại câu chuyện nầy mà có lẽ chị chưa bao giờ được ai cho biết. Cũng như bao nhiêu người vợ có chồng đi học tập, em ra Bắc thăm nuôi người chồng của em trong trại học tập. Ðiều trùng hợp là chồng của em cũng tên là Tuân, trước kia là trung úy Không Quân của chế độ cũ, chứ không phải anh Tuân thiếu tá Không Quân chồng của chị. Nhưng khi người ta gọi tên người được thăm nuôi ra gặp gia đình, thì em mới vỡ lẽ ra rằng người ra gặp em không phải chồng em mà là một anh Tuân khác. Thật tình thì em không quen biết với anh Tuân chồng của chị trước đây đâu như bà dì của chị nói cho chị biết. Khi nghe em hỏi thăm, thì anh Tuân chồng của chị nói cho em biết rằng anh Tuân chồng em đã trốn trại và nghe đâu đã chết trong khi toan vượt biên qua Lào. Em sửng sốt đứng lặng người nhưng không dám khóc vì anh Tuân chồng chị ra dấu đừng khóc. Sau vài câu chuyện trao đổi, vì đã lỡ lặn lội mang quà ra tận trại học tập, nên em đã biếu tất cả quà cho anh Tuân chồng của chị. Khi ra về, em đã khai dối với cán bộ phụ trách giấy tờ rằng em đã gặp được chồng em và đã trao hết quà cho chồng.

Về nhà ở Phú Nhuận, em thẫn thờ suốt mấy tháng trời. Em trách ông Trời sao quá khắt khe với em (xin lỗi Chúa lúc đó em chưa tin Chúa). Nhưng rồi em nhận được thư của anh Tuân kêu cứu em, nói rằng chị ở xa không có cách thăm nuôi anh, và xin em đã lỡ nhận như vậy thì tìm cách thăm nuôi dùm, sau nầy anh Tuân sẽ trả ơn. Trong mối từ tâm và lúc ấy em cho đó là một cách làm lành cho linh hồn chồng em được siêu thoát nên em tiếp tục ra Bắc thăm nuôi anh Tuân chồng của chị và cứ khai mình là vợ của anh Tuân.

Anh Tuân chồng của chị tội nghiệp lắm, ốm o bệnh hoạn, và anh đã chấp nhận hoàn cảnh éo le, nhận đại em là vợ của anh. Thưa chị, tình cảm yếu đuối của cả anh Tuân và em đã đưa đến chỗ khi ra khỏi trại, anh Tuân về Sàigòn và bám víu vào em. Lúc đó, em nghĩ rằng chị đã sống ở Mỹ lâu rồi, chắc là chị cũng đã quên anh Tuân rồi nên em không mang một mặc cảm nào là mình cướp chồng người khác, trái lại cho mình là người làm ơn thì có….Sống chung với nhau được vài tháng, anh Tuân mới nói thiệt với em là chị vẫn còn chờ đợi anh qua Mỹ sum họp với gia đình. Nói thật với chị lúc ấy em nghĩ rằng số phận đã an bài như thế cho chị và cho em và anh Tuân.

Em buôn bán làm ăn và nuôi anh Tuân. Một thời gian sau, em được một người quen làm chứng về Chúa Giêxu và em thật lòng tin theo Ngài. Khi em khuyên anh Tuân tin Chúa, thì anh Tuân mới nói cho em biết chị là một con cái Chúa đã lâu năm. Thưa chị, sau khi tin Chúa và có dịp sinh hoạt với hội thánh, được học giáo lý và Kinh Thánh mà em rất say mê, em vô cùng đau khổ và biết rằng mình đã có một đời sống tội lỗi xấu xa quá. Bao nhiêu lần em khuyên anh Tuân nên chấm dứt tình cảm với em và liên hệ lại với chị, nhưng anh Tuân cho rằng cuộc đời đã an bài cho anh như vậy rồi nên anh không thể bỏ em.

Thưa chị, việc em theo ba má em sang bên nầy là quyết định của em muốn chạy trốn khỏi thực tại đau khổ của em, và em thành tâm mong muốn anh Tuân trở về sum họp với chị. Em nghĩ rằng phận sự của em đối với anh Tuân đã xong, và không có ý định sẽ tiếp tục sống với anh Tuân khi anh Tuân được sang đây nữa đâu! Thưa chị, dù em tin Chúa chưa được bao lâu, nhưng em thật lòng muốn sống theo lời Chúa dạy, và em biết quá khứ xấu xa tội lỗi của em đã được Ngài tha thứ khi em thành khẩn ăn năn tội lỗi và tiếp nhận Chúa Giê-xu vào cuộc đời của em. Chị ơi! Em muốn lập lại một cuộc đời mới chứ không thể tiếp tục con đường cũ nữa, xin chị hiểu cho em… em chỉ muốn trả lại anh Tuân cho chị.

Em biết chị rất đau khổ vì anh Tuân đã phản bội chị, nhưng anh Tuân rất đáng thương và lỗi lầm của anh Tuân cũng chỉ là sự yếu mềm bình thường của những con người cô đơn và đau khổ vì hoàn cảnh đất nước mà thôi, nhất là anh Tuân không có niềm tin như chị và em bây giờ. Em van nài xin chị lấy lượng hải hà mà tha thứ cho anh Tuân và chấp nhận cho anh Tuân trở lại với chị. Em cũng muốn nói thêm là em không có đứa con nào với anh Tuân, và em cũng không có con với người chồng cũ của em trước kia. Em xem đó là ý Chúa không muốn em phải vướng bận vào hoàn cảnh đau buồn và khó xử nầy.

Ðiều chót em muốn thưa với chị là một yêu cầu trong tình yêu thương của những người tin Chúa. Thưa chị, em là một con chiên mới mẻ, em mong được chị tha thứ cho em và cầu nguyện cho em. Em cám ơn Chúa và cám ơn chị vô cùng.

Ký tên: Hồng"

Bức thư như một ngọn gió thu heo hắt thổi vào hồn Lan vừa làm cho Lan buồn nhưng cũng vừa làm cho Lan an tâm. Một vài thắc mắc đã được giải tỏa. Bức thư cũng làm cho Lan biết được hoàn cảnh đáng thương của người mà Lan trước đây nghĩ là đã lợi dụng hoàn cảnh để cướp chồng của Lan. Lối viết thư chứng tỏ cô Hồng nầy là người có học, chứ không phải là hạng "trốn chúa lộn chồng" như lời bà dì của Lan viết qua trong thư, nhất là những câu cuối cùng chứng tỏ cô ta là người thật sự tin Chúa và biết cư xử theo lời Chúa dạy. Cô ta không còn là một địch thủ của Lan nhưng là một người em trong Chúa, một người được Chúa đổi mới, một người đáng thương, một người vô cùng can đảm. Bỗng nhiên, Lan có cảm tưởng như cô Hồng nầy đã khôn ngoan rút ra khỏi hoàn cảnh khúc mắc và bi đát bằng một con đường cao thượng. Bây giờ chỉ còn quyết định của riêng Lan mà thôi, và đó là điều Lan vô cùng băn khoăn. Thật sự, Lan không còn trách Tuân hay cô Hồng nầy nữa, nhưng liệu Lan có thể tha thứ và chấp nhận Tuân sang đây trở lại sống với Lan không.

Lan xin nghỉ hai ngày và bay qua Tampa gặp con gái. Hai mẹ con vừa khóc vừa bàn tính với nhau. Cuối cùng, Lan quyết định sẽ viết thư cho Tuân biết ý định của mình: Nếu Tuân bằng lòng qua đây sống riêng một mình hoặc ở chung với con gái và rể, thì Lan sẽ làm giấy tờ bảo lãnh cho Tuân qua. Lan viết một bức thư với lời lẽ bình tĩnh nhưng nhất định không thể sum họp như vợ chồng với Tuân được nữa, và cũng nói cho Tuân rõ ý định của cô Hồng không thể kéo dài cuộc sống chung với Tuân. Tuân viết thư trả lời bằng lòng điều kiện Lan đặt ra.

Những ngày kế tiếp là thời gian Lan sống với những dằn vặt. Bao nhiêu lần, Lan bị hai chữ "tha thứ" đeo đuổi. Tình cảm bị thương tích của Lan làm sao tha thứ cho Tuân được? Nhưng một tiếng nói trong tâm hồn cứ đeo đuổi và cho Lan biết rằng Lan đã đi sai ý Chúa khi quyết định lấy Tuân là chuyện đã đành, nhưng trong hoàn cảnh lỡ lầm nầy, Lan có trách nhiệm đối với Tuân. Dù sao đi nữa thì Tuân vẫn còn là chồng Lan, ít nhất là trên mặt pháp lý.

Chúa nhật hôm đó, Lan đi nhà thờ và nghe vị mục sư bắt đầu giảng sách tiên tri Ô-sê. Ðây là câu chuyện nhà tiên tri Ô-sê trong thời Cựu Ước được Chúa bảo phải đi lấy một người đàn bà gian dâm. Tiên tri Ô-sê cưới vợ và người vợ nầy đã bỏ ông nhưng ông vẫn tiếp tục yêu thương và đã nhận lại khi người vợ ngoại tình trở về với mình. Vị mục sư nói rằng kinh nghiệm đau thương nầy trở thành một hình ảnh cho cách cư xử của Ðức Chúa Trời đối với dân tộc Do Thái. Mặc dù Chúa phẩn nộ trước thái độ bất trung của dân Do Thái bỏ Ngài đi theo tà thần, nhưng Chúa vẫn thương yêu dân sự của Ngài. Tình yêu của Chúa thật vô cùng quảng đại và bao la như Ngài đã nói trong sách Ô-sê chương 11 rằng: "Ta đã dùng dây nhân tình, dùng xích yêu thương kéo chúng nó đến… Hỡi Ép-ra-im, thể nào ta bỏ được ngươi? Hỡi Y-sơ-ra-ên, thể nào ta lìa được ngươi?… Lòng ta rung động trong ta; lòng thương xót của ta cả đều nóng nảy…". Chúa phải sửa trị dân tộc đã phản bội Ngài, nhưng Ngài sửa trị trong ý hướng đưa dân sự của Ngài trở về lại với Ngài và ban cho họ niềm vui như thuở ban đầu.

Trở về nhà sau buổi lễ thờ phượng hôm ấy, Lan cứ băn khoăn mãi. Phải chăng đây là tiếng Chúa muốn dạy Lan phải tha thứ và chấp nhận Tuân? Nếu Tuân ăn năn hối lỗi và muốn trở lại với Lan, Lan phải tha thứ. Biết đâu hành động tha thứ và quảng đại của Lan sẽ là yếu tố quyết định cho Tuân tin Chúa? Bức ảnh chụp Lan, vợ chồng Khương Hòa và hai đứa Linda, Joseph đứng trước nhà thờ Tin Lành St. Pete có phải là bức hình tương lai có thêm Tuân đứng bên cạnh Lan trước nhà thờ không?

Suốt mấy tháng trời, Lan cầu nguyện và suy tư rất nhiều nhưng vẫn chưa tìm ra được lời giải đáp. Vết thương lòng quá sâu, quá đậm, Lan không biết giải quyết như thế nào. Nhưng Lan can đảm nhờ luật sư làm giấy tờ bảo lãnh cho Tuân qua. Lan hi vọng Tuân sẽ chọn con đường như Lan đã đề nghị, qua ở gần con cháu, không phải qua để nối lại tình vợ chồng với Lan.

Chưa bao giờ Lan thấu hiểu được chiều sâu của sự đau khổ như lúc nầy. Quyển sách "Vấn đề đau khổ" của C. S. Lewis mà vị mục sư đã cho Lan mượn đọc chưa khuynh đảo được niềm đau trong tâm hồn Lan. Ngồi suy nghĩ lại, Lan nhận thức được rằng cuộc tình dang dỡ của Lan là kết quả tổng hợp của nhiều lý do. Trước hết là quyết định của Lan lấy Tuân bất chấp lời khuyên của mẹ và lời Chúa. Sau đó là hoàn cảnh chung của Việt Nam mà Lan là người dân phải cùng gánh chịu với mọi người trong đó có sự yếu mềm của Tuân trong hoàn cảnh đổi thay của đất nước. Tình cảnh éo le của cô Hồng khi đi thăm nuôi chồng và rồi dính với Tuân. Nhưng nghĩ cho cùng thì tất cả đều là nạn nhân của tội lỗi và sự yếu đuối của con người.

Lan bắt đầu đi vào chiều sâu của vấn đề hơn là giải quyết một cách phiến diện dựa trên phản ứng của tình cảm và mặc cảm. Một vấn đề khác đặt ra cho Lan là quyền tể trị của Chúa trên đời sống con người. Cũng như Gióp, Lan không có quyền chất vấn Chúa về bất cứ một hoàn cảnh nào mà con người gặp phải. Hơn nữa, Chúa có thể dùng hoàn cảnh yếu đuối của Lan khi lấy Tuân để sửa trị, dạy dỗ, và khiến cho Lan trưởng thành hơn về tâm linh. Cho dù đây là quyết định ngu dại và liều lĩnh của Lan khi lấy Tuân, thì Chúa vẫn không bỏ Lan, và Chúa cũng không bỏ Tuân khi Tuân vô tình được ghép tháp vào cuộc đời của Lan. Vấn đề nếu Chúa không cho phép thì mọi việc không thể xảy ra cho con cái Ngài cũng làm cho Lan bắt đầu suy nghĩ đến tình yêu và lòng nhân từ của Chúa bên cạnh đức thánh khiết và công chính của Ngài.

Lan gởi hết hồ sơ bảo lãnh Tuân đi rồi mà lòng vẫn cứ dằn vặt. Khi Tuân qua đây và biết rằng cô Hồng không muốn sống với Tuân nữa, nếu Tuân xin tái hợp với Lan, thì Lan sẽ quyết định và trả lời như thế nào? Lan không còn nghĩ rằng đây là câu trả lời của Lan với Tuân nữa mà là câu trả lời của Lan với Chúa. Một lần nữa, cuộc đối thoại giữa Phi-e-rơ và Chúa Giê-xu trong Ma-thi-ơ 18:21-22, làm cho Lan bối rối. Tha thứ bảy mươi lần bảy chứ không phải chỉ bảy lần trong khi Tuân chỉ mới lỡ lầm đối với Lan một lần mà thôi. Làm sao Lan trả lời với Chúa trước lời khuyên trong Ê-phê-sô 4: 32, "Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Ðức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Ðấng Christ vậy"?

Lan sụt hết hơn 10 lb và sức khỏe của Lan cũng có chiều xuống dốc. Lan chưa biết tâm sự với ai và suy nghĩ phải gặp một chuyên viên khải đạo trong nhà thờ để giúp mình...

(Còn tiếp)

Hoàng Bá